Bài hát: Bài ca thư viện

Tài nguyên thư viện

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Văn hóa đọc trong thời đại số

    Ảnh ngẫu nhiên

    S6.jpg Anh_huong_ung.jpg 7a1.jpg Z6598635863155_59fae87520a5dadd56036360063af28b.jpg Z6598635866454_66d0b881a625ba073ba8a5f9d6f82806.jpg 7a2.jpg 6a2.jpg 6a1.jpg 5a3.jpg 5a2.jpg 5a1.jpg 4a3.jpg 4a2.jpg IMG_20250427_080149.jpg IMG_20250427_080143.jpg IMG_20250427_080141.jpg IMG_20250427_080147.jpg IMG_20250427_080148.jpg IMG_20250427_080149.jpg 4a1.jpg

    💕💕 NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG BẠN ĐỌC ĐẾN THĂM WEBSITE THƯ VIỆN TRƯỜNG TH&THCS ĐÔNG BẮC💕💕

    Đọc sách: Suốt đời học bác

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Cha Quý Nhờ Con - Zhihu

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 08h:20' 25-03-2024
    Dung lượng: 396.3 KB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người
    CHA QUÝ NHỜ CON


    Tác giả: Zhihu
    Thể loại: Ngôn Tình, Đoản Văn



    — —
    DTV-EBOOK.COM


    Chương 1
    Tôi muốn có con, nhưng không muốn có chồng.
     
    Thế là tôi định ngày lành tháng tốt, đến quán bar chọn một món quà.
     
    May mà chọn được một anh chàng đẹp trai da trắng dáng ngon, đặc
    biệt là đôi mắt như hồ ly kia, đẹp đến sáng chói.
     
    Ngày mai là sinh nhật lần thứ 25 của tôi, đây là món quà sinh nhật tôi
    tự tặng mình.
     
    Mười tháng sau, tôi được đẩy vào phòng sinh, mẹ tròn con vuông.
     
    Ngày tôi xuất viện, bác sĩ đến gặp tôi, tháo khẩu trang ra, để lộ đôi
    mắt hồ ly luôn xuất hiện trong mộng của tôi.
     
    "Chúc mừng hôm nay xuất viện, ba đứa nhỏ không tới đón hai người
    sao?"
     
    1.
     
    Tôi – Mộc Tình Tình, sắp tới là sinh nhật 25 tuổi của tôi, tôi quyết định
    làm một việc to gan nhất cuộc đời.
     
    Tôi muốn có con, nhưng không muốn lấy chồng.
     
    Hiện giờ, nhìn người đàn ông đang ngủ bên cạnh, tôi nở nụ cười vừa
    ý, cho dù lúc ấy sương khói mờ nhân ảnh, tôi cũng có thể nhìn ra
    người này hẳn là rất đẹp trai.
     
    Tên này là món quà mà tôi chọn được trong quán bar sau khi xem
    ngày lành tháng tốt cẩn thận.

     
    Mặt mũi tính tình thì không cần phải bàn nữa, nếu không làm sao tôi
    có thể từ trong đám người nhìn trúng hắn chứ, hơn nữa không cần
    tôi chuốc rượu, hắn đã tự mình uống cạn từng ly từng ly một. Sau đó
    tôi và bạn thân đưa hắn tới khách sạn, bạn thân tôi thành công rời
    khỏi, còn tôi ở lại hoàn thành việc đại sự trong cuộc đời.
     
    Bên cạnh truyền tới tiếng động, tôi hoàn hồn, nhìn thấy hàng mi của
    trai đẹp đang run rẩy, giây kế tiếp, tôi lại thấy một đôi mắt hồ ly quyến
    rũ.
     
    Hai mắt hắn nhìn tôi đầy mông lung, tôi cẩn thẩn đưa tay ra trước
    mặt hắn vẫy vẫy, ai ngờ hắn lại vươn tay ra đan lấy tay tôi, mạnh mẽ
    đè tôi xuống dưới.
     
    Khoảng cách của hai người chúng tôi gần trong gang tấc, hô hấp của
    hắn phả ra trên người tôi, làm cho lông tơ của tôi dựng hết cả lên.
     
    Giờ phút này trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ: Toang, bị bắt tại trận
    rồi!
     
    Lúc mà tôi nghĩ là người này đã tỉnh táo lại, thì hắn ta lại khẽ gọi một
    tiếng “bảo bối”, sau đó vuốt ve đôi mắt của tôi. Giọng nói khàn khàn,
    ánh đèn mê ly. Tôi thừa nhận, cái suy nghĩ đáng xấu hổ của tôi lại
    ngo ngoe rục rịch bò lên rồi.
     
    So với ý nghĩ của tôi, hành động của người này lại càng mãnh liệt
    hơn.
     
    Sau khi kết thúc, tôi không dám ở lại chỗ này nữa, thừa dịp trời tối
    chuồn về nhà. Dọc đường đi trong lòng tôi âm thầm mặc niệm, trong
    thế giới của tôi không có đàn ông, đàn ông đẹp trai lại càng không thể
    có.
     
    (Vì lúc này anh 9 chưa được danh chính ngôn thuận gì hết, cũng éo
    có quan hệ thân thiết gì với nữ chính nên tui để là hắn nha, người
    mới gặp lần đầu mè, mấy bà giả vờ không biết ổng là nam9 đi)

    Chương 2
    2.
     
    Về sau, kết quả kiểm tra cho thấy tôi đã mang thai.
     
    Cho đến ngày chuyển dạ, lại có một số chuyện ngoài ý muốn xảy ra,
    nên tôi không được đưa đến bệnh viện đã hẹn trước mà đưa đến
    một bệnh viện gần đó.
     
    Ở trong phòng sinh, tôi lại nhìn thấy đôi mắt hồ ly kia, mém tí nữa thì
    đứt hơi hẹo rồi.
     
    Sự hoảng loạn vừa rồi suýt chút nữa thì làm ảnh hưởng tới việc sinh
    con của tôi, nữ hộ lý bên cạnh nhắc nhở: “Cô Mộc, bây giờ còn chưa
    bắt đầu sinh, cô có thể thở, đừng có nín thở!”
     
    Tôi vội vàng àm theo, chỉ là mọi chuyện xảy ra đều bị người đàn ông
    kia thu vào trong tầm mắt.
     
    Tôi trơ mắt nhìn người đó đi tới gần, càng thêm hồi hộp.
     
    Hẳn là anh không nhận ra tôi, bởi vì tôi chưa từng xuất hiện trước
    mặt anh lúc tỉnh táo bao giờ.
     
    Anh nheo mắt đứng bên cạnh giường bệnh, tôi nhìn mà sởn tóc gáy,
    nắm thật chặt tay hộ lý: “Tôi không muốn bác sĩ nam!”
     
    “Bác sĩ An là bác sĩ giỏi nhất khoa sản của chúng tôi.”
     
    “Tôi cũng không cần.”
     




    Không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn, không phải tôi không cho bác sĩ
    nam đỡ đẻ, tôi chột dạ, sợ bị anh nhận ra.
     
    Bởi vì sợ ảnh hưởng đến người khác, người đàn ông đó cuối cùng
    cũng rời đi, tôi mới thoáng yên tâm một chút.
     
    Sau đó, bạn thân chạy tới, muốn ở trong phòng sinh với tôi, bị tôi
    đuổi ra ngoài.
     
    Nói đùa, làm sao có thể để cho cậu ấy(Chỗ này là :nàng, mình để
    là cậu ấy, vì nữ chính xưng hô với bạn thân mà) nhìn thấy, sẽ dọa
    cậu ấy sau này không dám sinh con mất.
     
    Về sau, tôi đau đến đầu óc mơ hồ, không có ai đi vào, chỉ nhớ có một
    đôi tay ấm áp nắm lấy tay tôi, đôi tay kia rộng rãi ấm áp như vậy,
    chắc chắn không phải là tay của hộ lý rồi.
     
    Sau khi sinh ra đứa trẻ, tôi mệt mỏi đến kiệt sức, hình như nghe
    được: “Huyết sắc tố của bệnh nhân quá thấp, cần truyền máu, nhưng
    bệnh nhân có nhóm máu hiếm, máu trong kho của bệnh viện không
    còn đủ...”
     
    “Tôi đi xét nghiệm máu, tôi biết một ngân hàng máu làm rất nhanh.”
     
    Một giọng nói quen thuộc vang lên, tôi yên tâm mà chìm vào giấc
    ngủ.
     
    3.
     
    Tôi vẫn luôn cảm thấy có phải do tôi nhớ lộn không, người kia hoàn
    toàn không có mặt trong lúc tôi sinh.
     
    Cho đến ngày tôi xuất viện, tôi lại thấy được đôi mắt hồ ly vẫn xuất
    hiện trong giấc mơ kia.
     
    “Chúc mừng xuất viện, ba của đứa trẻ không đến đón hai người à?”
     





    Có thể là do tôi có tật giật mình, lúc anh nói câu này đã nhìn tôi một
    cái, sâu xa không rõ.
     
    Ngay sau đó tôi đã lắc đầu phủ nhận, làm sao có thể nhận ra được!
     
    Quán bar hôm đó là tôi cố tình chọn lựa, tối tăm không thấy rõ người,
    lúc đến khách sạn thì anh đã say rồi, chỉ còn lại bản năng...
     
    Xác suất mà anh có thể nhận ra tôi, cũng như tôi mua vé số mà trúng
    được giải độc đắc vậy đó.
     
    Làm công tác tư tưởng xong, trong lòng trấn định, tôi nở một nụ cười
    nhàn nhạt, thuận miệng trả lời: “Ba đứa nhóc đi nơi khác công tác,
    không thể đến.”
     
    Anh hơi gật đầu, tôi chú ý đến tên của anh: An Cảnh Nghiêm.
     
    Đúng là một cái tên hay, cùng với con người anh rất giống nhau,
    đáng tiếc chúng tôi đã định trước có duyên không có phận.
     
    Nhưng mà rất nhanh tôi đã không cười nổi được nữa.
     
    Bạn thân xếp cho tôi một người bên trung tâm hồi phục tới đón, tôi
    vừa mới lên xe, chỗ ngồi bên cạnh đã lún xuống.
     
    Tôi theo bản năng quay đầu lại, An Cảnh Nghiêm đã ngồi bên cạnh
    tôi rồi.
     
    Tôi giật mình, lùi ra phía sau một chút, tí nữa thì đập đầu và cửa xe,
    sở dĩ nói tí nữa, vì có bàn tay của An Cảnh Nghiêm đỡ phía sau đầu
    tôi.
     
    Bàn tay to lớn ấp áp, hơi thở gần trong gang tấc, làm cho tôi không
    thể phản ứng lại được..
     
    Khoảng cách của chúng tôi rất gần, gần đến múc làm tôi nhớ tới đêm
    đó, đầu óc tôi hỗn loạn thành một mớ.
     
    ấ ế




    Nhưng giấy tiếp theo, An Cảnh Nghiêm đã ngồi ngay ngắn lại, đồng
    thời nhẹ nhàng nói một câu: “Cẩn thận.”
     
    Dì ngồi ghế trước nghe thế cười híp mắt quay đầu xuống: “Cô Mộc
    thật may mắn, bác sĩ An là chiêu bài ở chỗ chúng tôi, biết bao nhiêu
    người muốn mời cậu ấy đều phải xếp hàng đặt lịch trước, lần này
    cậu ấy vừa hay rảnh rỗi, nên làm bác sĩ của cô....”
     
    Bác sĩ của tôi, có nghĩa là tôi phải ở chung với An Cảnh Nghiêm suốt
    42 ngày.

    Chương 3
    4.
     
    Tôi càng nghe càng thấy sai sai, sau khi xuống xe tôi liền đi ra một
    chỗ gọi điện thoại cho cô bạn thân: “Cái bên trung tâm hồi phục kia
    có thể bỏ đi không?”
     
    Bạn thân tôi không cần suy nghĩ đã thẳng thừng từ chối: “Hơn một
    trăm ngàn đó, cậu yên tâm, tớ đã hẹn được bác sỹ tốt nhất chỗ đó
    cho cậu, hình như tên là An Cảnh Nghiêm.”
     
    Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Cậu có biết không, anh ta chính là người
    ở quán bar hôm đó...”
     
    Mẹ nó đây là mở một cái hộp mù(*) ở quán bar!
     
    (*)Hộp mù đề cập đến hộp đồ chơi trong đó người tiêu dùng không
    thể biết trước kiểu dáng sản phẩm cụ thể và có các thuộc tính ngẫu
    nhiên
     
    Tôi đã chuẩn bị tốt tâm lý cả đời này sẽ không gặp lại anh ta, ai mà
    có dè, sinh con xong phải cùng anh ta ở dưới một mái hiên chứ!
     
    Phần còn tại tôi không nói tiếp, bời vì tôi nhìn thấy An Cảnh Nghiêm
    đang đi đến phía tôi.
     
    Bạn thân rõ ràng đã hiểu được ý của tôi, còn ở đầu bên kia nói: “Mợ
    ơi, đất trời rộng lớn, chúng ta sẽ không xui xẻo như thế chứ?”
     
    Trong lúc đó, An Cảnh Nghiêm đã lấy đi điện thoại của tôi, ấn tắt máy
    rồi trả lại cho tôi.
     
    Á


    Ánh mắt anh dịu dàng, nhưng lời nói lại đáng tin cậy: “Đừng đứng ở
    đây dễ trúng gió, về phòng trước đã.”
     
    Tôi nằm mơ cũng không nghĩ ra được mọi chuyện sẽ phát sinh đến
    mức này.
     
    Tôi cầm điện thoại, không hề kém cạnh ngửa đầu nhìn anh: “Bác sĩ
    cũng có thể tùy tiện tắt điện thoại của bệnh nhân sao?”
     
    Anh Cảnh Nghiêm ngây người chốc lát, sau đó trên mặt thoáng qua
    một tia tức giận: “Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp của bác sĩ, không thể
    đứng nhìn bệnh nhân không biết quý trọng chính mình.”
     
    Tôi quay đầu, xoay người đi vào bên trong trung tâm, trong lòng suy
    nghĩ làm sao mới có thể thoát khỏi tên đàn ông này.
     
    5.
     
    May mắn là, hôm nay An Cảnh Nghiêm không xuất hiện trước mặt
    tôi.
     
    Qua hộ lý biết được, An Cảnh Nghiêm đang làm kế hoạch cho thời
    kỳ hồi phục của tôi, thỉnh thoảng sẽ tới kiểm tra.
     
    Hộ lý còn cố ý hỏi tôi có kiêng ăn gì không, thích ăn gì, thích hoa gì,
    thích màu gì.....
     
    Tôi hoài nghi nhìn hộ lý: “Trung tâm của các cô còn tra những vấn đề
    này à?”
     
    Hộ lý là một cô gái nhỏ trẻ tuổi, cô ấy hơi do dự một chút, sau đó
    chớp chớp mắt: “Đúng vậy, tôn chỉ của trung tâm chúng tôi là toàn bộ
    vì mẹ và bé, cá tính hóa phục vụ theo người mẹ cũng thuộc về phạm
    vi phục vụ của chúng tôi.”
     
    Tôi gật đầu, xem như trăm vạn này tiêu cũng có giá trị.
     
    ế

    Con tôi không được trực tiếp đưa tới đây, mà được đưa vào phòng
    quan sát, bởi vì đứa bé còn cần truyền máu thêm vài lần, nên phải
    quan sát thêm.
     
    Nói thật thì lúc này tôi mới cảm thấy sốt ruột, đau đớn lúc sinh con
    làm đầu óc tôi mỏi mệt, hiện giờ mới tỉnh táo nhận thức được, tôi đã
    làm mẹ rồi.
     
    Đến giờ ăn tối, ngoài cửa truyền đến tiếng động, tôi cứ tưởng là hộ lý
    đưa đồ ăn tới, nhưng lại nhìn thấy người đẩy xe đồ ăn là An Cảnh
    Nghiêm.
     
    Bác sĩ eo thon chân dài, mặt mũi đẹp trai, mặc áo blouse màu trắng,
    làm tôi nhớ đến đêm đó anh mặc áo sơ mi trắng, còn nhớ đến chúng
    tôi cuồng nhiệt thế nào.
     
    Tai không chịu được mà nóng lên, tôi thu lại tầm mắt khẽ ho một
    tiếng, nhìn những món ăn đầy dinh dưỡng được đặt trên cái bàn nhỏ
    trước mặt.
     
    “Bác sĩ An tự mình đưa cơm tối tới?” Việc này hình như không phải
    là việc mà một bác sĩ danh tiếng lẫy lừng nên làm.
     
    Anh dường như không thấy có chỗ nào không đúng, thản nhiên nói:
    “Tôi sợ em lo lắng, nhân tiện nói cho em biết một chút về tình trạng
    bệnh của Lạc Lạc.... Thật ra cũng không nghiêm trọng, khoảng
    chừng hai ngày nữa sẽ được đưa ra ngoài.”
     
    Lời này, tựa như trấn an mà chứa đựng phần lớn giải thích chuyên
    môn.
     
    An Cảnh Nghiêm lấy ra một cái bình hoa, đem bó hoa cắm vào, đặt
    trên bàn tiếp khách.
     
    Anh đứng ở bên cạnh, ánh mắt rực rỡ, còn chói mắt hơn cả hoa:
    “Thích không?”
     




    Tôi chau mày, đem lý trí quay về: “Bác sĩ An, anh đối xử với bệnh
    nhân nào cũng tận tâm tận lực như vậy à?”.

    Chương 4
    6.
     
    Tôi nghi ngờ An Cảnh Nghiêm nhớ rõ chuyện đêm đó, nhưng tôi
    không có chứng cứ.
     
    Hơn nữa, khả năng này thật sự rất thấp.
     
    Tôi nghĩ An Cảnh Nghiêm sẽ trả lời qua loa, ai biết được anh lại
    thoải mái phủ nhận: “Đương nhiên là không.”
     
    “Cho dù ba của Lạc Lạc đi công tác, anh ta cũng phải nhanh chóng
    quay về thăm hai người một chút.”
     
    Không biết có phải do tôi chột dạ hay không, nhưng tôi luôn cảm thấy
    trong lời nói của anh mang theo một phần dò xét.
     
    Vì không muốn trở nên yếu thế trước mặt An Cảnh Nghiêm, liền nói:
    “Đúng vậy, hai ngày nữa anh ấy sẽ trở về.”
     
    Nói xong tôi mới ý thức được bản thân đã nói cái gì, không chờ tôi
    giải thích gì thêm, An Cảnh Nghiêm đã lắc đầu rời đi.
     
    Tôi bỗng thở phào nhẹ nhõm.
     
    Từ từ đã, mắc giống gì mà tôi lại thở phào nhẹ nhõm!
     
    Đương nhiên là tôi không thể thừa nhận mình căng thẳng khi An
    Cảnh Nghiêm đứng trước mặt được!
     
    Tôi giơ nắm đấm theo hướng anh vừa mới rời đi: “Cùng lắm thì anh
    chỉ là người tốt bụng giúp tôi tạo em bé mà thôi!”

     
    Tôi trăm triệu không nghĩ tới, An Cảnh Nghiêm lại quay ngược trở
    lại, nắm đấm của tôi còn chưa kịp thu về.
     
    “Bác sĩ An, anh có nghe được lời gì không được bình thường
    không?” Tôi cẩn thận dò xét.
     
    Anh nở một nụ cười như không cười: “Tôi đến để nhắc nhở em, em
    vừa mới sinh xong, tâm trạng không thể quá tệ.”
     
    Nói xong, anh bỏ lên trên bàn mấy viên kẹo, tôi vừa nhìn thấy, lòng
    lạnh đi một nửa.
     
    Rốt cuộc là ai đang dò xét ai đây?
     
    Đây là loại kẹo trái cây tôi thường hay ăn, tôi có một thói quen, lúc
    nào tâm trạng không được tốt thì ăn một viên.
     
    Đêm đó ở quán bar, để lấy thêm can đảm, trước khi vào trong tôi đã
    ăn một viên, sau đó......
     
    Tôi hơi ngước mắt, nhìn đôi môi mà tôi từng hôn qua, tôi vẫn còn
    nhớ cảm giác vị ngọt bao phủ xung quanh ấy.
     
    Không lẽ anh cũng nhớ?
     
    Tôi từ từ thu tay lại, nhân tiện duỗi người, nở một nụ cười tiêu chuẩn
    không có bất kì sơ hở nào.
     
    “Tôi giảm cân, chưa bao giờ ăn kẹo.”
     
    7.
     
    Ở trung tâm phục hồi hai ngày, tôi như là đem tất cả lời nói dối của
    mình ra nói hết.
     
    An Cảnh Nghiêm hoàn toàn không giống như biểu hiện nhã nhặn
    trên mặt anh, thỉnh thoảng lại dò xét tôi một chút, tất cả đều là đạn

    bọc đường.
     
    Đáng ghét nhất là khi tôi nhìn vào gương mặt đó, tôi lại không thể tức
    giận nổi.
     
    Đứa nhỏ đã được đưa về bên cạnh tôi, nhìn nhóc con nho nhỏ, trong
    lòng tôi tràn đầy mong đợi. Mộc Tình Tình tôi mặc dù không tin vào
    hôn nhân hay tình yêu, nhưng mà đối với Lạc Lạc, tôi muốn bảo vệ
    nó, đưa nó đi ngắm nhìn thế giới rộng lớn.
     
    Bạn thân đến thăm tôi, nhìn thấy An Cảnh Nghiêm, còn căng thẳng
    hơn cả tôi.
     
    Tôi đem hồn vía của cậu ấy kéo trở về, để cho mắt cậu ấy không dán
    lên người An Cảnh Nghiêm nữa, làm như không có chuyện gì khác
    thường: “Cậu nói xem, cái này có phải duyên phận không?” Nửa
    ngày đứa bạn không đáng tin này mới thốt ra một câu.
     
    Tôi liếc cậu ấy, lạnh lùng cứng rắn nói: “Không thể nào, Lạc Lạc là
    của tớ, nếu như là duyên phận thì cả đời này không nên gặp lại, như
    thế mới làm cho anh ấy không nghi ngờ.” Bạn thân nhìn thái độ kiên
    quyết của tôi, vỗ ngực đảm bảo: “Chuyện này cứ giao cho tớ.”
     
    Tự nhiên tôi có linh cảm chẳng lành.

    Chương 5
    Hai ngày sau, một người bạn nam của chúng tôi tên là Lý Mục
    Nghiêu kéo chiếc vali tới nhìn tôi. Anh ta cố ý ôm lấy vai tôi: “Cục
    cưng, em chịu khổ rồi!”
     
    Tôi run rẩy vươn cánh tay ra, vỗ vỗ vai, ý bảo anh ta buông ra:
    “Không vất vả chút nào.” Sau đó ghé sát vào tai anh ta: “Anh tới đây
    hóng chuyện hả.”
     
    Lý Mục Nghiêu đứng dậy, nghĩa chính từ nghiêm(*) nói: “Là ba của
    con em, anh đương nhiên phải có trách nhiệm chăm sóc hai người.”
     
    (*) Chính ngôn nghiêm minh, một thành ngữ Trung Quốc, bính âm là
    yì zhèng cí yán, có nghĩa là lý luận vừa đủ, và từ ngữ nghiêm khắc
    và mạnh mẽ.
     
    Một luồng khí lạnh truyền tới, tôi vô thức nhìn về phía cửa, An Cảnh
    Nghiêm đang lẳng lặng đứng đó, trong tay còn cầm một dĩa trái cây.
    Không ngoài dự đoán, lúc mà Lý Mục Nghiêu đến, không nhìn thấy
    An Cảnh Nghiêm mới là lạ.
     
    Quan trọng là, vừa nãy tôi với Lý Mục Nghiêu đang quàng vai bá cổ,
    xì xào bàn tán.
     
    Con ngươi của An Cảnh Nghiêm sâu thẳm, môi mím chặt, tôi chú ý
    đến ánh mắt đặt trên tay của Lý Mục Nghiêu đang nắm lấy tay tôi.
    Không biết vì sao tự nhiên tôi lại thấy chột dạ, rút tay về.
     
    An Cảnh Nghiêm đi đến, Lý Mục Nghiêu đưa tay ra bắt tay với anh:
    “Cảm ơn đã chăm sóc cho bạn gái tôi.”
     

    Nghe được câu này, An Cảnh Nghiêm hơi mím chặt môi.
     
    “Anh này, sinh con là chuyện lớn trong cuộc đời của phụ nữ, cho dù
    có bận bịu đến mấy thì anh cũng phải dành thời gian chăm sóc vợ
    con mới đúng.” Vẫn là dáng vẻ tươi cười nhã nhặn ấy, nhưng sao tôi
    cảm thấy trong giọng nói của anh lộ ra vẻ lạnh nhạt.
     
    Anh không còn nhìn tôi nữa.
     
    “Đúng vậy, nhờ có bác sĩ An.” Lý Mục Nghiêu nói xin lỗi một cách
    hòa nhã.
     
    “Anh đi theo tôi, điền một ít thông tin.”
     
    Sau khi hai người rời đi, bạn thân mới từ đâu chui ra, vươn một ngón
    tay cái tự chỉ vào mình: “Thấy sao, chiêu này của tớ không tồi chứ?”
     
    Tôi mệt mỏi dựa vào tường: “Cậu tìm ai không tìm sao lại tìm Lý Mục
    Nghiêu thế hả!”
     
    Lý Mục Nghiêu là bạn đại học của chúng tôi, châm ngôn sống của
    người này là phải biết tận hưởng cuộc sống tươi đẹp, cho nên chạy
    khắp trời nam đất bắc, so với tôi còn không đáng tin bằng.
     
    Hai người chúng tôi chẳng ưa gì nhau, tôi chẳng thể ngờ đến anh ta
    sẽ chạy tới giúp tôi.
     
    Bạn thân thần bí nói: “Thiên cơ bất khả lộ.”
     
    Chỉ một lát sau Lý Mục Nghiêu đã trở lại, nhìn phần cơm đầy dinh
    dưỡng của tôi thì nóng lòng muốn thử, tôi thở dài, đưa muỗng cho
    anh ta.
     
    Chờ Lý Mục Nghiêu ăn xong, bạn thân lôi từ trong túi xách ra gà rán
    với trà sữa đưa cho tôi.
     
    Từ tận đáy lòng Lý Mục Nghiêu khen ngợi: “Đây mới đúng là Mộc
    Tình Tình này!”

     
    Tôi vừa gặm đùi gà, vừa dặn bọn họ: “Canh cửa cho tốt, đừng để An
    Cảnh Nghiêm nhìn thấy, nếu không tôi sẽ toang đó.”
     
    “Cái gì không thể cho tôi nhìn thấy?” Một giọng nói lãnh đạm truyền
    đến.
     
    Gáy tôi đột nhiên cứng đờ, An Cảnh Nghiêm đã lấy đi gà rán và trà
    sữa trong tay tôi.
     
    “Đồ chiên có chứa quá nhiều dầu mỡ, trà sữa cũng không tốt cho
    sức khỏe, sẽ ảnh hướng đến........” Ánh mắt của anh quét một vòng
    trên người tôi, cái cảm giác lạnh như băng lúc trước đã không còn
    nữa.
     
    Thật quái gở, người tức giận là anh, không tức giận cũng là anh.
     
    Tôi nhịn không được: “Vâng vâng vâng, tôi biết là không tốt cho sức
    khỏe, nhưng cơm dinh dưỡng khó ăn lắm........”
     
    An Cảnh Nghiêm tịch thu hết đồ ăn bạn thân tôi đem vào, sau đó
    dùng một loạt lý do chính đáng tống cổ họ đi.
     
    Trời dần dần tối, tôi đang buồn chán chơi với Lạc Lạc, đột nhiên ngửi
    thấy mùi thơm ngạt ngào.
     
    An Cảnh Nghiêm đem đến một hộp cơm, ở trước mặt tôi mở ra, đùi
    gà nướng bỏ da, thêm một cái ly nhỏ, bên trong là trà sữa.
     
    Không biết vì sao, tôi cảm thấy có chút tủi thân: “Không phải anh nói
    không được ăn à?”
     
    “Có thể ăn một ít, nhưng muốn khỏe mạnh.....” Anh dừng một lát
    “Chỗ này đều do tôi tự làm.”
     
    Tôi cầm ly trà sữa lên uống một ngụm: “Bác sĩ An, trung tâm hồi
    phục của các anh tốt quá đi!” An Cảnh Nghiêm ngồi bên mép
    giường, cứ thế nhìn tôi không chớp mắt, dưới ánh đèn, ánh mắt anh
    ế
    ế

    lưu luyến mà sâu xa. Bị một người siêu đẹp trai nhìn như thế, tôi
    không khỏi thả chậm tốc độ ăn, anh khẽ cười, cố ý nói cho tôi nghe.
     
    “Mộc Tình Tình, em có thấy bác sĩ nào tự tay nấu cơm cho bệnh
    nhân không?”
     
    Tôi chớp chớp mắt, đúng thật, cái này hình như không có trong phạm
    vi phục vụ.
     
    Tôi cảm thấy mình xong đời rồi, trái tim hình như đập hơi nhanh thêm
    một chút.

    Chương 6
    9.
     
    Mục đích của An Cảnh Nghiêm lộ rõ như ban ngày, nhưng tôi vẫn
    quyết định vờ như không hiểu, đợi mười ngày nữa là tôi đã có thể rời
    khỏi đây.
     
    Thật ra, trong mấy ngày nằm ở trung tâm phục hồi, An Cảnh Nghiêm
    là người tôi gặp nhiều nhất, có khi anh còn đến vào ban đêm để đắp
    chăn cho tôi và Lạc Lạc.
     
    Ánh mắt anh nhìn Lạc Lạc cũng ấm áp đến lạ kỳ.
     
    Thậm chí đôi khi tôi còn mê mang nghĩ, Lạc Lạc có được một người
    ba như thế cũng khá tốt.
     
    Chẳng qua sau khi tỉnh táo lại, tôi đã tự phủ nhận suy nghĩ này.
     
    Chỉ cần tôi rời khỏi chỗ này, chỉ cần chúng tôi không gặp lại nhau, tôi
    sẽ có thể coi tất cả những điều này như một giấc mộng Nam Kha(*).
     
    (*) Giấc mộng Nam Kha (
    ): hay còn gọi là giấc mộng hòe,
    thường dùng để chỉ mơ hộng hão huyền, không thực tế.
     
    Hôm nay lúc nửa đêm, tôi bị tiếng kêu nghẹn ngào của Lạc Lạc đánh
    thức, trán thằng bé nóng hầm hập, sắc mặt ửng đỏ bất thường, cậu
    phát sốt, cũng chẳng có dấu hiệu hạ sốt, khi nhấn chuông tay tôi đều
    phải run rẩy.
     
    Hộ lý vẫn chưa tới, từ trước tới nay tôi chưa từng biết thời gian trôi
    qua lâu đến thế.
     

    ấ ấ

    南柯一梦

    Tôi xoay người xuống giường, vì hấp tấp mà ngã nhào sang một
    bên, chợt một cánh tay hữu lực đỡ lấy tôi.
     
    “Tình Tình, em đừng gấp, anh ở đây, có anh ở đây.”
     
    Là An Cảnh Nghiêm! Anh đã đến kịp lúc!
     
    Tôi nắm lấy góc áo An Cảnh Nghiêm như bắt được cọng rơm cứu
    mạng: “An Cảnh Nghiêm, anh cứu Lạc Lạc với.” Anh vỗ nhẹ vai tôi,
    sau đó bắt đầu làm kiểm tra cho Lạc Lạc một cách bình tĩnh và có
    phương pháp. Suốt mấy phút này, trong đầu tôi hiện lên vô vàng suy
    nghĩ, tôi bắt đầu hoài nghi liệu có phải mình đã quá ích kỷ rồi không.
    Anh đứng thẳng dậy: “Có thể là nhiễm trùng đâu đó, anh đưa thằng
    bé đến phòng điều trị giám sát, em nghỉ ngơi trước đi………………”
     
    Nói xong, An Cảnh Nghiêm quay đầu, tôi biết anh đã thấy được vẻ
    mặt của tôi, anh thở dài: “Em đi cùng anh vậy, nhưng chỉ có thể đứng
    bên ngoài.”
     
    Tôi gật đầu lia lịa rồi đi theo sau lưng anh, mãi cho đến khi anh chuẩn
    bị bước vào phòng, anh lại nghiêng đầu nhìn về phía tôi.
     
    Tôi theo ánh mắt anh nhìn xuống, chợt phát hiện mình đã nắm chặt
    góc áo anh không buông.
     
    Chuyện này cũng quá xấu hổ rồi, tôi bèn vội thả tay ra.
     
    Cánh cửa đóng lại, xuyên qua lớp kính trong suốt, tôi thấy An Cảnh
    Nghiêm đang nhẹ nhàng mang dụng cụ lên cho Lạc Lạc, sau đó giúp
    chăm sóc cậu.
     
    Anh luôn là người cẩn thận như thế, cứ như Lạc Lạc là một trân bảo
    nào đó, tôi thậm chí có thể nhìn thấy khóe mắt hơi cong lên của anh.
     
    Trong đầu tôi nảy ra một suy nghĩ, có thể tôi không cần chồng,
    nhưng dường như Lạc Lạc có thể được có một người ba. Từ khi suy
    nghĩ này bắt đầu xuất hiện, nó cứ luôn lởn vởn trong đầu tôi.

     
    Tôi đang suy nghĩ lung tung rối loạn trong đầu thì có tiếng bước chân
    ngoài cửa, tôi nghĩ chắc là An Cảnh Nghiêm đã trở lại nên dần thở
    chậm lại, vờ như đã ngủ.
     
    Tiếng bước chân dừng ngay bên cạnh tôi, dường như anh đang
    quan sát tôi, tim tôi bắt đầu đập thình thịch.
     
    Giây tiếp theo, một nụ hôn nhẹ nhàng đáp xuống trán tôi.
     
    Tôi nghe thấy An Cảnh Nghiêm nỉ non: “Anh thật không biết từ lúc
    nào đã không thể giả vờ nổi nữa………… Anh đã sớm biết là em,
    Mộc Tình Tình.”
     
    Lời này nghe như sét đánh ngang tai, đánh cho lòng tôi choáng váng.
     
    Rốt cuộc An Cảnh Nghiêm có ý gì?
     
    Không thể giả vờ được nữa là sao? Đã biết là tôi là thế nào?
     
    10.
     
    Sau khi An Cảnh Nghiêm rời khỏi, tôi trợn mắt nhìn trần nhà, hoàn
    toàn không buồn ngủ xíu nào.
     
    Kết hợp thêm hành động khó hiểu của anh trong thời gian gần đây,
    tôi mạnh dạn đoán là anh đã nhận ra tôi, còn biết Lạc Lạc là con trai
    anh.
     
    Anh là bác sĩ của tôi, có thể dùng hàng ngàn cách để xác nhận, tôi
    cảm thấy ngay cả bàn tay luôn luôn nắm chặt trong giấc mơ ở phòng
    sinh kia, còn có cả việc truyền máu cho Lạc Lạc cũng là thật.
     
    Mấy ngày tiếp theo, bạn thân và Lý Mục Nghiêu cũng ghé qua vài lần,
    tôi trộm quan sát An Cảnh Nghiêm, mặc dù trên mặt có chút không
    vui, nhưng mà không còn tức giận nữa.
     

    Ngày mai tôi phải rời khỏi đây, vì vậy nên tôi có hỏi qua hộ lý, sau khi
    trang điểm chỉnh trang cẩn thận, len lén đi tới phòng làm việc của An
    Cảnh Nghiêm.
     
    Đây là lần đầu tiên tôi tới phòng làm việc của An Cảnh Nghiêm, nhìn
    thấy trên bàn có một tờ khai, là cái mà An Cảnh Nghiêu cho Lý Mục
    Nghiêu điền thông tin hôm trước, cột nhóm máu điền là nhóm máu A.
     
    Tôi cầm tờ khai, không biết có nên cười hay không, nhóm máu của
    tôi là B, còn Lạc Lạc lại có nhóm máu hiếm.
     
    Chẳng trách, người này đã sớm biết.
     
    Nhóm máu của An Cảnh Nghiêm chắc chắn là nhóm máu hiếm.
     
    Tôi cũng không rời đi, mà ngồi ở trên ghế sô pha chờ An Cảnh
    Nghiêm, tôi có lời muốn nói với anh. Tôi rất thích trà sữa và đùi gà
    anh làm, cũng thích anh cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc cho Lạc Lạc. Nghe
    được ở cửa có tiếng bước chân đến gần, tôi sửa sang lại quần áo,
    trong lòng thấp thỏm. Tay nắm cửa vừa bị vặn, thì bên ngoài có
    người gọi anh. Nụ cười trên mặt tôi cứng lại.
     
    “Bác sĩ An, bạn gái anh tới tìm.”
     
    Cách cánh cửa, tôi có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện.
     
    Là một giọng nữ rất dịu dàng thùy mị: “Dì bảo em tới hỏi anh, cuối
    tuần anh về nhà với em được không? Bà ấy lâu rồi không được gặp
    anh.”
     
    Yên lặng một lúc, An Cảnh Nghiêm cười: “Được, cuối tuần này
    chúng ta cùng về nhà.”
     
    Giọng nữ kia trở nên vô cùng vui vẻ: “Vậy em chờ anh tới đón em
    nha.”
     






    Tôi dường như có thể nhìn thấy cô ấy kéo cánh tay anh, nũng nịu với
    anh.
     
    Sau khi hết khiếp sợ, trong lòng tôi chỉ còn toàn đau khổ, hóa ra An
    Cảnh Nghiêm đã có bạn gái.
     
    Mấy câu nói này giống như một cái chùy, hung hăng đập mạnh vào
    lòng tôi, đem tất cả hi vọng của tôi biến thành bọt nước.
     
    Chuyện mà tôi muốn nói với anh, đã không còn thích hợp nữa.
     
    Rõ ràng là tôi phải đem hết dũng khí của mình ra mới dám đến đây,
    nhưng mà bây giờ trông tôi giống như một quả bóng bị xì hơi vậy,
    chuyện muốn nói vẫn chẳng thể nói.
     
    Trong lòng lôi cầu khẩn hai người họ nhanh chóng đi khỏi đây, để
    cho tôi có thể lặng lẽ đi ra ngoài.
     
    Nhưng bên ngoài lại truyền đến giọng nói hộ lý của tôi: “Bác sĩ An,
    anh có thấy Tình Tình không? Ban nãy cô ấy nói là đến phòng làm
    việc chờ anh.....”
     
    Tiếng bước chân dồn dập từ ngoài cửa truyền vào, cửa đột nhiên bị
    mở ra, tôi nhìn thấy An Cảnh Nghiêm.
     
    Sắc mặt anh tái nhợt, trong ánh mắt thậm chí còn có cả một chút
    hoảng loạn: “Em..........”
     
    Không chờ anh nói hết câu, một cô gái mặc váy hồng đi đến khoác
    lấy cánh tay anh, sau đó nhìn tôi: “Cô ấy là bệnh nhân của anh?”
     
    Hai bên phân biệt rõ ràng, lời nói của cô ấy, phong thái của cô ấy,
    giống như là đang lăng trì tôi.
     
    Trang điểm tỉ mỉ, cẩn thận sửa soạn của tôi giờ phút này chẳng khác
    nào một trò hề.
     












    ế

    Vốn dĩ tôi muốn bắt đầu mở ra một cuộc sống mới, lấy hết dũng khí,
    vượt qua sợ hãi trong lòng, muốn nhận được câu trả lời trong lòng
    anh, nhưng bây giờ chẳng cần gì nữa cả.
     
    Ngực giống như bị lọt gió, gió lạnh vù vù lùa vào tim. Trong chớp mắt
    tôi có cảm giác bản thân phải bị đông cứng ở đây.
     
    Còn tốt, tất cả đều kịp.
     
    Tôi hơi lùi về phía sau, hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười hoàn hảo
    không có sơ hở: “Đúng vậy, hôm nay tôi xuất viện, muốn tới để chào
    tạm biệt bác sĩ An."

    Chương 7
    11.
     
    An Cảnh Nghiêm nắm chặt tay rồi lại thả ra, nhưng cái gì anh cũng
    không nói, chỉ lẳng lặng nhìn tôi rời đi.
     
    Tôi đã hiểu được ý anh.
     
    Tôi theo hộ lý quay lại phòng bệnh, vẻ mặt hộ lý cũng hết sức rối rắm,
    cô ấy do dự mở miệng: “Thật ra bác sĩ An…”
     
    Tôi cười nhẹ: “Bác sĩ An là một bác sĩ giỏi và có trách nhiệm, hôm
    nay tôi đến là muốn nói lời tạm biệt với anh ấy.”
     
    “Được rồi, cô giúp tôi viết một tờ đơn những việc cần chú ý, tôi muốn
    xuất viện thật.” Hộ lý gật đầu rồi xoay người ra ngoài.
     
    Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị xuất viện.
     
    Vốn khuê mật và Lý Mục Nghiêu định ngày mai sẽ đến đón tôi,
    nhưng tôi không thể ở chỗ này một giây nào nữa.
     
    Tôi thu dọn mọi thứ xong xuôi, khi đứng chờ xe ở cửa thì chợt phát
    hiện Lý Mục Nghiêu đang ngồi trong xe ăn bữa sáng. Bọn tôi hai mặt
    nhìn nhau, anh ấy vội buông chiếc bánh pancakes (bánh kếp đó mấy
    bà) trái cây trong tay rồi bước lại đây: “Sao em lại ra trước rồi?” Tôi
    bèn tìm lý do: “Có chút việc khá vội, không thể kéo dài được nữa, sao
    anh lại ở chỗ này?” Lý Mục Nghiêu trợn mắt liếc tôi: “Bán pancakes ở
    gần đây ăn siêu ngon được chưa?”
     
    Tôi khẽ cười, cũng không định vạch trần câu nói này, Lý Mục Nghiêu
    nhanh chóng lấy đồ của tôi cất lên xe, một bên bận rộn một bên vẫn

    không quên lải nhải vài câu.
     
    “Đúng là may mà hôm nay anh ở chỗ này đấy, nếu không một mình
    em phải về nhà kiểu gì không biết, đứa nhỏ không khỏi khiến người
    bớt lo, đứa lớn cũng chẳng để người an tâm chút nào.”
     
    Nói xong, anh ấy ôm Lạc Lạc từ trong lòng tôi, cụng nhẹ vào trán
    thằng bé một cái, thẳng nhỏ được nước khúc khích cười lên.
     
    Trải qua một khoảng thời gian rèn luyện ấy, Lý Mục Nghiêu cũng đã
    đủ tiêu chuẩn để trở thành một “ông bố bỉm sữa”.
     
    Lúc này, Lý Mục Nghiêu xoay người định muốn nói gì đó với tôi,
    nhưng lại cười tủm tỉm chào hỏi đằng sau tôi: “Bác sĩ An, anh cũng
    tới tiễn Tình Tình à?”
     
    Nghe xong sau lưng tôi cứng đờ, sau đó xoay người sang chỗ khác
    như không có chuyện gì.
     
    Tôi cảm nhận được hơi thở gấp rút của An Cảnh Nghiêm, mặt anh
    trắng bệch, cứ như vừa chạy như bay ra đây vậy.
     
    Tôi hơi lắc đầu, đánh vỡ suy đoán nực cười trong lòng, đứng một
    bên cùng Lý Mục Nghiêu.
     
    “Bác sĩ An, hẹn gặp lại.”
     
    Tôi thấy ánh mắt An Cảnh Nghiêm đột nhiên trở nên sâu thẳm, y như
    mọi cảm xúc đều bị phong ấn ở bên trong.
     
    Anh đứng thẳng người lên, vẫn là dáng người cao ráo rắn rỏi ấy như
    lần đầu tiên tôi gặp anh.
     
    Anh dịu dàng nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại nhìn tôi chằm chằm:
    “Mộc Tình Tình, chúng ta sẽ còn gặp lại.”
     
    12.
     




    Trên đường, Lý Mục Nghiêu trầm mặc rất lâu, sau khi đứng dưới lầu
    nhà tôi anh ấy mới hỏi.
     
    “Tình Tình, sau này em định thế nào bây giờ? Một mình em tự nuôi
    Lạc Lạc à?”
     
    Tôi xoa huyệt thái dương: “Có gì là không thể.”
     
    “Ý anh là......” Lý Mục Nghiêu lần đầu tiên mất đi nụ cười bất cần đời
    trên mặt, lộ ra sự nghiêm túc hiếm thấy.
     
    Tôi nhìn Lạc Lạc trong vòng tay mình, thằng bé đang hoa tay múa
    chân rất vui.
     
    Đây là con tôi, là bảo bối của tôi, từ lúc bắt đầu chưa từng thay đổi,
    tôi muốn chăm sóc thằng bé thật tốt, cùng nó lớn lên.
     
    “Nếu như em bằng lòng, anh có thể chăm sóc cho bọn em.”
     
    Tôi bỗng dưng quay đầu nhìn Lý Mục Nghiêu, sau đó bình tĩnh nói:
     
    “Lý Mục Nghiêu, anh cũng biết tình huống trong nhà tôi thế nào, anh
    cũng biết Lạc Lạc của tôi làm sao xuất hiện, tôi không quá tin tưởng
    vào tình yêu, cũng không quá tin tưởng hôn nhân.”
     
    Ánh mắt Lý Mục Nghiêu ảm đạm trong chốc lát, nhưng tức khắc nặn
    ra một nụ cười: “Không sao, anh đã sớm biết câu trả lời của em,
    nhưng anh vẫn chưa từ bỏ, nhất định phải hỏi một câu.”
     
    Tôi há miệng thở dốc, không biết nên nói cái gì, chỉ có thể dùng sự
    im lặng chống đỡ.
     
    Lúc này tôi mới hiểu khuê mật của mình đã làm gì, có thể cô ấy đã
    sớm biết nên muốn mai mối cho bọn tôi, vì thế tôi mới gặp được Lý
    Mục Nghiêu trong trung tâm phục hồi.
     
    Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, trong đầu tôi đã toàn là hình
    ảnh của An Cảnh Nghiêm.

     
    Cuối cùng tôi cũng tự nhận ra rằng, anh đưa cho tôi tất cả những
    ngoại lệ và sự an tâm mà tôi cần, cũng không phải chỉ vì Lạc Lạc.
     
    Tôi lắc đầu, bắt đầu sắp xếp ổn thỏa cho Lạc Lạc, nhưng may sao
    trước đây tôi đã có chuẩn bị, bây giờ cũng chưa đến nỗi phải bối rối.
     
    Tôi cũng không hoàn toàn tự mình chăm sóc cho Lạc Lạc, tôi có mời
    một hộ lý về nhà, nhưng nào ngờ người tới chính là cô hộ lý lúc tôi
    còn ở trung tâm phục hồi.
     
    “Thật trùng hợp!” Tôi nhìn thấy người quen thì mừng rỡ.
     
    “Không trùng hợp.” Hộ lý thuần thục giúp tôi kiểm tra tình hình của
    Lạc Lạc: “Là bác sĩ An sắp xếp tôi đến đây.”
     
    Tôi kiếm cớ nghe điện thoại rồi đi vào phòng làm việc, sau khi đóng
    cửa lại, tôi tựa người lên cửa.
     
    Tôi vốn cho rằng mình sẽ không còn nghe thấy cái tên này nữa.
     
    13.
     
    Tôi kết thúc kỳ nghỉ của mình và trở lại trường Kiến Trúc, tuy chuyện
    lên lớp thay không cần vội, nhưng hạng mục của trường có hơi khiến
    người lo lắng.
     
    Tôi vùi đầu vào công việc, thời gian rỗi cũng đều dành hết cho Lạc
    Lạc, nhưng như vậy cũng tốt, bận rộn chút thì tôi sẽ không có thời
    gian nghĩ này nghĩ nọ.
     
    Nhưng tôi không ngờ rằng, mình còn có thể gặp lại An Cảnh Nghiêm
    ...
     
    Gửi ý kiến

    💕💕 “Sách là người bạn trung thành và yên tĩnh nhất, chúng là những nhà cố vấn dễ tiếp cận và khôn ngoan nhất, và chúng còn là những giáo viên kiên nhẫn nhất”. - Charles William Eliot💕💕